Tiểu thuyết Yêu Nữ Hoành Hành-full
Lượt xem : |
ó cách nào chấp nhận anh được, bởi vì anh không phải là người cô muốn tìm. Vậy mà cô vẫn ích kỷ luyến tiếc cảm giác được bên anh, ấm áp, ngọt ngào, vui vẻ, sung sướng, đôi khi lại thoáng chút mờ ám nho nhỏ, nhưng cô lại lựa chọn làm ngơ.
Mặc dù ánh đèn trong rạp chiếu phim hơi mờ ảo nhưng ánh mắt lợi hại của Thẩm Luật vẫn có thể nhìn thấy sự hoảng loạn của cô, tâm tư người này thật sự quá phòng bị rồi.
Anh biết, trời sinh cô đã là một người phụ nữ quật cường, một khi đã quyết định chuyện gì thì tuyệt đối không dễ dàng thay đổi, nếu cố tình dùng sức mạnh cưỡng chế cô, chỉ sợ càng lúc càng xa thôi, cho nên, chỉ có thể từng chút từng chút một như nước, thẩm thấu vào lòng cô.
Anh cố gắng nửa năm mới có thể làm cho quan hệ của hai người thân mật hơn một chút.
Dần dần hiểu về cô, anh biết tính tình cô vốn luôn lãnh đạm như thế, đối với người thân cũng không khác gì, cho dù là người nhà, cô cũng chỉ duy trì mối quan hệ mơ hồ nhàn nhạt mà thôi.
Theo những gì mà cô nàng trợ lý của anh nói thì cha mẹ cô mang theo em trai về Nam Bộ sống, còn cô một mình ở lại Đài Bắc này.
Mỗi ngày vất vả làm việc để trả một số nợ lớn trong nhà, dù có mệt mỏi, dù có gian nan, nhưng trước nay vẫn không hề nói ra với bất cứ người nào… Anh chưa từng nghĩ tới, rốt cuộc bờ vai cô mảnh khảnh như vậy, vì sao có thể gánh lấy áp lực lớn đến như này chứ?
Lúc ban đầu thích cô là bởi vì vẻ ngoài xinh đẹp, càng về sau, anh càng thích tính tình hay thay đổi của cô, một chút nóng nảy, cùng với một chút lạnh như băng, khiến cho anh càng thêm thưởng thức, rồi càng tiếp cận gần cô, càng hiểu biết hơn về cô, anh lại càng động tâm nhiều hơn với người con gái này.
Đau lòng cho sự mỏi mệt của cô, đau lòng cho sự quật cường của cô, nhưng cũng tán thưởng cho sự cố chấp của Hạ Thấm Đồng. Một cô gái lạnh lùng, nóng nảy, quật cường, yếu ớt, làm một người đàn ông, một khi nhìn thấu được những thứ mà cô không muốn kẻ nào biết được, không ai có thể không động lòng, ít nhất, anh đã động tâm ngay từ phút giây đầu tiên hai người gặp gỡ, rồi dần dần chuyển thành yêu thật sâu, thật say đắm.
Vì cô, anh can tâm tình nguyện làm tất cả mọi điều! Vì thích cô nên anh muốn đem mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời này đến với cô, chỉ cần cô nở một nụ cười nhàn nhạt thôi cũng được. Anh biết lúc này cô chỉ đơn thuần yêu thích anh mà thôi, chẳng phải tình yêu sâu đậm gì, nhưng anh đều không hề bận tâm, cũng không hề để ý.
Là anh yêu cô, là anh lựa chọn phương thức này để yêu cô, nên bất kể có thế nào, anh đều không bao giờ hối hận.
Anh âm thầm giúp cô giải quyết vụ kiện của Vương Trung Đạt, cho dù bây giờ anh không còn làm luật sư nhưng trước khi bắt đầu làm công việc thám tử cũng đã từng tốt nghiệp khoa Luật và thử sức với mấy vụ án nhỏ, cũng đủ để tiếng tăm lan truyền. Về sau, tuy rằng sống những ngày nhàn nhã nhưng ngẫu nhiên cũng có lúc công việc bộn bề, ví dụ như những chuyện mà anh rể nhờ làm, anh đành phải đến giúp mà thôi, thế nên tên tuổi anh trong giới luật sư bây giờ không hề nhỏ bé chút nào.
Mà luật sư Vương Trung Đạt tìm vừa khéo lại là đàn anh khóa trên của anh, sau khi biết được chuyện này, Thẩm Luật liền muốn nhúng tay vào, song anh ấy chỉ đơn giản cầm mấy hồ sơ vụ án trước kia của Thẩm Luật đưa cho Vương Trung Đạt xem qua đã có thể hoàn toàn đánh gục quyết tâm kiện cáo của hắn ta rồi.
Anh không muốn dùng chuyện này để yêu cầu điều gì với Hạ Thấm Đồng hết, anh chỉ hy vọng duy nhất một điều, chính là cuộc sống của cô có thể bớt vất vả đi một ít mà thôi. Chuyện tiền bạc, cô nhất định không thích anh nhúng tay vào, như thế việc duy nhất anh có thể làm chính là giúp cô giải quyết những chuyện hỗn loạn tạp nham này mà thôi, để nụ cười có thể xuất hiện trên môi cô nhiều hơn một chút, cho dù số lần cô chịu cười có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Khi biết được chuyện này, bà chị Thẩm Kiều của anh liền sảng khoái cười nhạo: “Một người đàn ông tuyệt thế si tình? Cậu căn bản một chút cũng không giống. Cậu không phải luôn luôn nhìn trúng ai liền đem người ta kéo lên giường hay sao? Cô gái kia có phải có yêu thuật gì hay không, có thể mê hoặc em trai chị đây thành như vậy? Nhưng mà, dù sao chuyện này nghe qua rất là thú vị nha! Thẩm Luật trước nay luôn làm việc thuận lợi, cuối cùng cũng phải đụng trúng núi đá rồi, có cơ hội nhất định phải đem cô ấy giới thiệu cho chị biết một chút đấy, không bằng ngay ngày mai luôn đi, ngày mai trời đẹp…” Cô còn chưa dứt lời, Thẩm Luật đã trực tiếp gác điện thoại.
Đúng vậy, Hạ Thấm Đồng chính là một yêu nữ, ngay từ lần đầu tiên gặp mặt đã khiến anh hãm sâu vào bùn lầy, không sao thoát ra khỏi, cũng không muốn vùng vẫy chạy đi nữa.
Đối với sự theo đuổi của anh, cô có thể làm như không thấy. Sự quan tâm của anh, cô có thể không thèm phản ứng, nhưng đây là lựa chọn của anh, còn cô muốn làm như thế nào không phải là chuyện anh có thể khống chế được, mà cô cũng chưa từng thiếu anh cái gì.
Tình yêu chính là chuyện đơn giản như thế, chỉ có yêu và không yêu mà thôi, không hề thiếu hay nợ nần gì hết.
Sau khi bộ phim kết thúc, bọn họ đi theo dòng người đổ về phía sảnh lớn, đúng lúc này các bộ phim đều đã chiếu xong nên người rất đông, anh liền nắm chặt tay cô, dịu dàng cười nói: “Cẩn thận lạc!”
Cho dù lạc, anh cũng sẽ ở chỗ này chờ em, luôn luôn chờ em.
Cô có chút thất thần… tay anh thật rộng, thật lớn, cũng thật ấm áp, so với kẻ lúc nào cũng lạnh lẽo như cô hoàn toàn khác biệt, lần đầu tiên xem phim với nhau, anh nắm tay cô đi ra bên ngoài, trước giờ chẳng phải cô vẫn luôn không quen với những chuyện thân mật chỉ có các cặp tình nhân mới hay làm sao? Cô đã không thể chấp nhận anh được thì cũng không nên mập mờ với anh như thế.
Nhưng anh lại nói rằng, đó chỉ là đơn thuần không muốn cô bị người ta xô đẩy, lạc mất nhau mà thôi, cho nên vừa đi ra ngoài, anh liền lập tức quy củ buông tay, mà cô cũng an tâm trở lại.
Một lần, hai lần tiếp theo, nhiều khi cô có suy nghĩ, người đàn ông này có phải muốn nước ấm nấu ếch[1"> hay không, ban đầu bất tri bất giác không để ý, đến lúc phát hiện ra thì đã chẳng còn kịp nữa rồi…Cô đã quen với việc có anh kề bên làm bạn, mỗi ngày được nhìn thấy nụ cười của anh, được anh đưa đi leo núi xuống biển, thưởng thức những món ăn ngon lành. Thói quen quả là một điều đáng sợ.
Nhưng người đàn ông như Thẩm Luật không phải người cô muốn! Đối với chuyện này, trong lòng cô vô cùng rõ ràng.
Nhưng cô còn có thể đòi hỏi được gì nữa? Anh nói, anh nguyện ý làm bạn của cô, chẳng sợ vĩnh viễn chỉ có thể làm bạn bè…. điều này khiến cô không sao cự tuyệt được.
Từ nhỏ đến lớn, cô gần như không có bạn bè, người duy nhất có thể chuyện trò chỉ có cô em họ Trịnh Lệ Trinh, nhưng cũng chỉ giới hạn trong vòng vài câu nói mà thôi. Anh vừa xuất hiện trong cuộc sống của cô đã nhanh chóng khiến giới tuyến giữa cô và mọi người hoàn toàn điên đảo, anh khiến cô vui vẻ, anh làm tất cả mọi việc đều vì cô, lại luôn luôn tuân thủ những giới hạn cần có giữa những người bạn, khiến sự phòng bị trong lòng cô ngày một lỏng dần.
Đối mặt anh, cô tươi cười nhiều hơn, cô có thể thực tự tại ở cùng với anh, nghe anh kể chuyện quá khứ của mình, nghe anh nói về gia đình, về người cha nghiêm khắc và bà mẹ hiền từ, cùng với bà chị già bốc đồng xấu tính nữa. Đôi khi, anh còn kể cả những câu chuyện thú vị từ trong sách vở cho cô nghe.
Sinh hoạt của Thẩm Luậ
Mặc dù ánh đèn trong rạp chiếu phim hơi mờ ảo nhưng ánh mắt lợi hại của Thẩm Luật vẫn có thể nhìn thấy sự hoảng loạn của cô, tâm tư người này thật sự quá phòng bị rồi.
Anh biết, trời sinh cô đã là một người phụ nữ quật cường, một khi đã quyết định chuyện gì thì tuyệt đối không dễ dàng thay đổi, nếu cố tình dùng sức mạnh cưỡng chế cô, chỉ sợ càng lúc càng xa thôi, cho nên, chỉ có thể từng chút từng chút một như nước, thẩm thấu vào lòng cô.
Anh cố gắng nửa năm mới có thể làm cho quan hệ của hai người thân mật hơn một chút.
Dần dần hiểu về cô, anh biết tính tình cô vốn luôn lãnh đạm như thế, đối với người thân cũng không khác gì, cho dù là người nhà, cô cũng chỉ duy trì mối quan hệ mơ hồ nhàn nhạt mà thôi.
Theo những gì mà cô nàng trợ lý của anh nói thì cha mẹ cô mang theo em trai về Nam Bộ sống, còn cô một mình ở lại Đài Bắc này.
Mỗi ngày vất vả làm việc để trả một số nợ lớn trong nhà, dù có mệt mỏi, dù có gian nan, nhưng trước nay vẫn không hề nói ra với bất cứ người nào… Anh chưa từng nghĩ tới, rốt cuộc bờ vai cô mảnh khảnh như vậy, vì sao có thể gánh lấy áp lực lớn đến như này chứ?
Lúc ban đầu thích cô là bởi vì vẻ ngoài xinh đẹp, càng về sau, anh càng thích tính tình hay thay đổi của cô, một chút nóng nảy, cùng với một chút lạnh như băng, khiến cho anh càng thêm thưởng thức, rồi càng tiếp cận gần cô, càng hiểu biết hơn về cô, anh lại càng động tâm nhiều hơn với người con gái này.
Đau lòng cho sự mỏi mệt của cô, đau lòng cho sự quật cường của cô, nhưng cũng tán thưởng cho sự cố chấp của Hạ Thấm Đồng. Một cô gái lạnh lùng, nóng nảy, quật cường, yếu ớt, làm một người đàn ông, một khi nhìn thấu được những thứ mà cô không muốn kẻ nào biết được, không ai có thể không động lòng, ít nhất, anh đã động tâm ngay từ phút giây đầu tiên hai người gặp gỡ, rồi dần dần chuyển thành yêu thật sâu, thật say đắm.
Vì cô, anh can tâm tình nguyện làm tất cả mọi điều! Vì thích cô nên anh muốn đem mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời này đến với cô, chỉ cần cô nở một nụ cười nhàn nhạt thôi cũng được. Anh biết lúc này cô chỉ đơn thuần yêu thích anh mà thôi, chẳng phải tình yêu sâu đậm gì, nhưng anh đều không hề bận tâm, cũng không hề để ý.
Là anh yêu cô, là anh lựa chọn phương thức này để yêu cô, nên bất kể có thế nào, anh đều không bao giờ hối hận.
Anh âm thầm giúp cô giải quyết vụ kiện của Vương Trung Đạt, cho dù bây giờ anh không còn làm luật sư nhưng trước khi bắt đầu làm công việc thám tử cũng đã từng tốt nghiệp khoa Luật và thử sức với mấy vụ án nhỏ, cũng đủ để tiếng tăm lan truyền. Về sau, tuy rằng sống những ngày nhàn nhã nhưng ngẫu nhiên cũng có lúc công việc bộn bề, ví dụ như những chuyện mà anh rể nhờ làm, anh đành phải đến giúp mà thôi, thế nên tên tuổi anh trong giới luật sư bây giờ không hề nhỏ bé chút nào.
Mà luật sư Vương Trung Đạt tìm vừa khéo lại là đàn anh khóa trên của anh, sau khi biết được chuyện này, Thẩm Luật liền muốn nhúng tay vào, song anh ấy chỉ đơn giản cầm mấy hồ sơ vụ án trước kia của Thẩm Luật đưa cho Vương Trung Đạt xem qua đã có thể hoàn toàn đánh gục quyết tâm kiện cáo của hắn ta rồi.
Anh không muốn dùng chuyện này để yêu cầu điều gì với Hạ Thấm Đồng hết, anh chỉ hy vọng duy nhất một điều, chính là cuộc sống của cô có thể bớt vất vả đi một ít mà thôi. Chuyện tiền bạc, cô nhất định không thích anh nhúng tay vào, như thế việc duy nhất anh có thể làm chính là giúp cô giải quyết những chuyện hỗn loạn tạp nham này mà thôi, để nụ cười có thể xuất hiện trên môi cô nhiều hơn một chút, cho dù số lần cô chịu cười có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Khi biết được chuyện này, bà chị Thẩm Kiều của anh liền sảng khoái cười nhạo: “Một người đàn ông tuyệt thế si tình? Cậu căn bản một chút cũng không giống. Cậu không phải luôn luôn nhìn trúng ai liền đem người ta kéo lên giường hay sao? Cô gái kia có phải có yêu thuật gì hay không, có thể mê hoặc em trai chị đây thành như vậy? Nhưng mà, dù sao chuyện này nghe qua rất là thú vị nha! Thẩm Luật trước nay luôn làm việc thuận lợi, cuối cùng cũng phải đụng trúng núi đá rồi, có cơ hội nhất định phải đem cô ấy giới thiệu cho chị biết một chút đấy, không bằng ngay ngày mai luôn đi, ngày mai trời đẹp…” Cô còn chưa dứt lời, Thẩm Luật đã trực tiếp gác điện thoại.
Đúng vậy, Hạ Thấm Đồng chính là một yêu nữ, ngay từ lần đầu tiên gặp mặt đã khiến anh hãm sâu vào bùn lầy, không sao thoát ra khỏi, cũng không muốn vùng vẫy chạy đi nữa.
Đối với sự theo đuổi của anh, cô có thể làm như không thấy. Sự quan tâm của anh, cô có thể không thèm phản ứng, nhưng đây là lựa chọn của anh, còn cô muốn làm như thế nào không phải là chuyện anh có thể khống chế được, mà cô cũng chưa từng thiếu anh cái gì.
Tình yêu chính là chuyện đơn giản như thế, chỉ có yêu và không yêu mà thôi, không hề thiếu hay nợ nần gì hết.
Sau khi bộ phim kết thúc, bọn họ đi theo dòng người đổ về phía sảnh lớn, đúng lúc này các bộ phim đều đã chiếu xong nên người rất đông, anh liền nắm chặt tay cô, dịu dàng cười nói: “Cẩn thận lạc!”
Cho dù lạc, anh cũng sẽ ở chỗ này chờ em, luôn luôn chờ em.
Cô có chút thất thần… tay anh thật rộng, thật lớn, cũng thật ấm áp, so với kẻ lúc nào cũng lạnh lẽo như cô hoàn toàn khác biệt, lần đầu tiên xem phim với nhau, anh nắm tay cô đi ra bên ngoài, trước giờ chẳng phải cô vẫn luôn không quen với những chuyện thân mật chỉ có các cặp tình nhân mới hay làm sao? Cô đã không thể chấp nhận anh được thì cũng không nên mập mờ với anh như thế.
Nhưng anh lại nói rằng, đó chỉ là đơn thuần không muốn cô bị người ta xô đẩy, lạc mất nhau mà thôi, cho nên vừa đi ra ngoài, anh liền lập tức quy củ buông tay, mà cô cũng an tâm trở lại.
Một lần, hai lần tiếp theo, nhiều khi cô có suy nghĩ, người đàn ông này có phải muốn nước ấm nấu ếch[1"> hay không, ban đầu bất tri bất giác không để ý, đến lúc phát hiện ra thì đã chẳng còn kịp nữa rồi…Cô đã quen với việc có anh kề bên làm bạn, mỗi ngày được nhìn thấy nụ cười của anh, được anh đưa đi leo núi xuống biển, thưởng thức những món ăn ngon lành. Thói quen quả là một điều đáng sợ.
Nhưng người đàn ông như Thẩm Luật không phải người cô muốn! Đối với chuyện này, trong lòng cô vô cùng rõ ràng.
Nhưng cô còn có thể đòi hỏi được gì nữa? Anh nói, anh nguyện ý làm bạn của cô, chẳng sợ vĩnh viễn chỉ có thể làm bạn bè…. điều này khiến cô không sao cự tuyệt được.
Từ nhỏ đến lớn, cô gần như không có bạn bè, người duy nhất có thể chuyện trò chỉ có cô em họ Trịnh Lệ Trinh, nhưng cũng chỉ giới hạn trong vòng vài câu nói mà thôi. Anh vừa xuất hiện trong cuộc sống của cô đã nhanh chóng khiến giới tuyến giữa cô và mọi người hoàn toàn điên đảo, anh khiến cô vui vẻ, anh làm tất cả mọi việc đều vì cô, lại luôn luôn tuân thủ những giới hạn cần có giữa những người bạn, khiến sự phòng bị trong lòng cô ngày một lỏng dần.
Đối mặt anh, cô tươi cười nhiều hơn, cô có thể thực tự tại ở cùng với anh, nghe anh kể chuyện quá khứ của mình, nghe anh nói về gia đình, về người cha nghiêm khắc và bà mẹ hiền từ, cùng với bà chị già bốc đồng xấu tính nữa. Đôi khi, anh còn kể cả những câu chuyện thú vị từ trong sách vở cho cô nghe.
Sinh hoạt của Thẩm Luậ
Bài viết liên quan!