Tiểu thuyết Dẫn Sói Vào Nhà-full
Lượt xem : |
rong một ngõ nhỏ, chỉ vào nũi hắn`bắt đầu mắng. "Anh đừng cho là ta cùng cô nương khác giống nhau, nhìn thấy anh đầu óc liền choáng váng !"
"Em chính là cùng các cô nương kia khác nhau, mới hấp dẫn ánh mắt của tôi." Ánh mắt hắn thật chân thành. Nhưng mà ngày thường hắn quen thói cà lơ phất phơ, bởi vậy nàng cho rằng hắn chỉ nói hươu nói vượn. "Hừ! Anh đừng mong chỉnh được ta!" Hổ Nhi tức giận thật sự.
"Anh là vị hôn phu của tiểu thư, sao lại nói với ta những lời như vậy? Ta cho anh biết, ta rất chán ghét anh!"
Nói xong rồi, nàng liền bắt đầu cất bước rời đi, chẳng dè hắn như quả núi bất động, nàng lại bị kéo lại.
"Cho dù tôi là ai, tôi chỉ muốn trở thành Tây Môn Sóc của em." Khóe miệng hắn vẫn cười, cười đến đầy mê hoặc.
Chính là, Hổ Nhi như là đầu óc rất ngốc nghếch, cho rằng câu nói của hắn không có chỗ
nào có thể tin, chỉ cảm thấy hắn thật nhàm chán, luôn lấy nàng ra làm trò cười thôi.
"Anh có đi hay không hả?" Nàng không đáp lại lời nói của hắn, chỉ là lạnh lùng hỏi.
Hắn bất đắc dĩ nhún vai, đành phải di chuyển hai chân.
Ai nha nha, không nghĩ tới Tây Môn Sóc hắn ở trước mặt nữ nhân luôn bách chiến bách thắng (đánh đâu thắn đó), ai ngờ ở trên người Hổ Nhi lại bị đá văng! Thật sự là đau khổ nha!
Rõ ràng là càng nhìn càng thấy ghét, vì sao bỗng nhiêu từ lúc nào, mỗi lần nhìn thấy hắn cảm giác sẽ khó hiểu một ít vậy?
Từ lúc Tây Môn Sóc ở trên đường cùng nàng nói những lời quái lạ kia, toàn bộ đầu óc Hổ Nhi giống như trở nên rất lộn xộn.
Chỉ cần vừa nhìn hắn thôi, sẽ nhớ tới một câu kia của hắn ― cho dù tôi là ai, tôi chỉ muốn trở thành Tây Môn Sóc của em.
Những lời này là ý gì chứ? Cái miệng hắn đáng bị coi thường, chỉ cần đối mặt với cô nương gia, hắn đều múa mép khua môi như vậy ư?
Nếu nói nàng không có bị hắn ảnh hưởng là gạt người
Hai người sớm chiều ở chung, vả mặt hắn luôn cười cười, hơn nữa nàng còn chưa từng gặp qua bộ dáng hắn lúc tức giận, ngay cả khi nàng tức giận, còn có thể đùa giỡn nàng như thế. Ngày đó trước khi quay về Tục Hương Lầu, Tây Môn Sóc mua một miếng ngọc bội ở trên đường đưa nàng, là miếng ngọc hình con mèo. Hắn nói, nàng tuy tên là Hổ Nhi, nhưng là hắn cảm thấy nàng giống con mèo hơn, cho nên đưa cái này cho nàng.
Nàng nên xem thường cái gì hắn đưa mới phải, ấy thế mà nàng giống như bị trúng tà, nhận lấy ngọc bội, còn làm cho hắn giúp nàng đeo ở lên gáy nữa.
Này .... Hai người bọn họ trong lúc đó giống như càng lúc càng không đơn giản.
Hắn là vị hôn phu của tiểu thư a! Thân phận của hắn, nàng chưa từng quên đi.
Nhưng Hổ Nhi đầu cùng tâm tư đều đơn giản, nàng thực sự không hiểu tiểu thư cùng Tây Môn Sóc rốt cuộc nghĩ cái gì.
Nếu như bọn họ định một ngày thành thân, vì sao tiểu thư sẽ mặc kệ hắn cùng nàng ở chung đây?
Kỳ lạ, nàng thực sự nghĩ không ra.
Mà gần đây, hắn cũng trở nên khác thường.
Hổ Nhi trộm đưa mắt liếc Tây Môn Sóc một cái, hắn vẫn ở trước cửa sổ dựa vào, ban đêm gió lạnh thổi, uống rượu Hoa Túy làm ra. Kỳ thật ... Nàng với hắn một chút cũng không biết chi. Nàng chỉ biết danh tính (họ tên) của hắn, biết hắn là thiếu trang chủ Tây Môn sơn trang, còn biết hắn là vị hôn phu của tiểu thư, chuyện khác của hắn, nàng đều hoàn toàn mù tịt.
"Muốn uống một ly không?" Tây Môn Sóc đột nhiên quay đầu, đem cả cái chén đến trước mặt nàng hỏi.
Hổ Nhi lắc đầu, với mấy loại rượu này không có hứng thú. " Không cần.”
"Em sợ là sau khi say em có khả năng loạn tính (mất lý trí) sao?" Hắn lấy giọng nói giỡn hỏi.
Nàng khép nhanh lông mày. "Đối với anh á? Hừ, ta thà rằng không cần."
"Tôi đối với em mà nói, thực sự không có hấp dẫn như vậy sao? Hắn lại làm vẻ mặt buồn bã, đem khuôn mặt đẹp chuyển qua trước mắt nàng .
Hắn nhìn như có say chút ít, song đầu óc vẫn là tỉnh táo.
Ừm, mặc kệ nàng xem hắn ra sao, nàng vẫn là làm cho hắn khó dời ánh mắt.
Hắn rốt cục hiểu được vì sao, từ lúc hôn mê đến sau khi tỉnh lại, liền hướng Hoa Lưu Ly yêu cầu gặp mặt Hổ Nhi, bởi vì nàng thật sự rất khác. Nàng không phải là đặc biệt xinh đẹp, ánh mắt có khí khái, hai tròng mắt sáng rực, khóe môi đầy đặn. Nhưng là bên trong mắt luôn tản ra sức sống mãnh liệt, làm cho hắn rất muốn tìm hiểu cuốc sống của nàng đặc sắc đến cỡ nào, làm cho nàng mỗi ngày đều dùng không hết tinh lực (tinh thần sức lực).
Kết quả, cuộc sống nàng cũng quá bình thường.
Nhưng là, nàng cùng cô nương gia bình thường không giống nhau, nàng có ý nghĩ của riêng mình, muốn làm cái gì liền dũng cảm tiến tới. Mới không có bao lâu, hắn đối nàng đã có một tia động lòng.
"Anh không phải không có hấp dẫn." Hổ Nhi cắn cắn môi, cuối cùng quyết định nhìn thẳng con ngươi đen nóng bỏng của hắn. "Anh chỉ là đem hấp dẫn dùng sai ở trên người ta thôi."
"Phải không?" Tây Sóc cảm thấy những lời này của nàng rất có ý tứ. "Ý em nói là, em đối với tôi một chút cảm giác cũng không có sao?"
"Có, ta đối với anh có cảm giác chứ." Nàng lạnh lùng hừ một tiếng.
"Hả? Cảm giác gì cơ?" Hắn vẻ mặt mong chờ.
"Là loại cảm giác muốn đào cái hố rồi đem anh chôn đó!" Hừ, lấp cho đầy sau đó dùng sức đạp nấm đất mấy đá, hy vọng hắn có thể rơi xuống mấy tầng địa ngục.
Hắn cười ha ha vài tiếng. "Hổ Nhi, em có biết không, nữ nhân rất thích khẩu thị tâm phi (lòng nghĩ thế này miệng nói thế kia)?"
"Vậy anh có biết không, anh kỳ thật rất thích lật ngược phải trái?” Cùng hắn ở chung một khoảng thời gian, nàng cũng biết nhanh mồm nhanh miệng, tóm lại không thể ngây thơ để bị lừa gạt
"Vậy em dám đánh cuộc với tôi không?" Hắn buông ly rượu, tròn xoe mắt cười nói: "Nếu em thắng, tôi sẽ không làm phiền em nữa, chúng ta cùng đến Hoa cô nương hỏi chìa khóa, thả tự do cho em."
"Thật chứ?"
" Một lời đã nói ra, sẽ không thay đổi."
"Đánh cuộc gì?” Nàng bắt đầu nóng lòng muốn thử chút.
"Tôi cá là kỳ thật trong lòng em đối tôi cũng có một ít ý nghĩa." Tây Môn Sóc duỗi tay nâng cằm của nàng lên, khóe miệng khẽ nhếch.
"Dùng cái gì chứng minh?” Hổ Nhi hít một hơi thật sâu, che đi rung động bất chợt trong đầu kia. "Nếu em đối tôi không có cảm giác gì, em hẳn là dám hôn tôi...."
"Anh đây là chiếm tiện nghi của ta?" Nàng đánh gãy lời của hắn, cái miệng nhỏ nhắn tức giận nâng lên, không quên biểu thị sự xem thường hắn.
"Nếu em thực sự đối tôi không có cảm giác, khi em hôn tôi, tôi sẽ biết tình cảm bên trong cái hôn của em, không có tình cảm thì hôn lạnh nhạt, như là hôn một tảng đá vậy." Hắn không ý tốt lấy lý do như vậy thuyết phục nàng. "Huống chi chỉ là một cái hôn, đến lúc đó em thắng, không phải như em mong muốn sao? Không phải trước giờ em luôn tự tin tràn đầy sao?"
Hổ Nhi hướng về phía con ngươi đen sâu lường được của hắn, trong đầu tất cả đều do hắn giựt dây.
Đúng vậy, nếu nàng nếu nàng thực sự đối hắn không có cảm giác gì, hôn một lần, hai lần hoặc là hơn trăm lần đều không có sao đi?
Nàng sao lại muốn từ bỏ cơ hội tốt này chứ? Chỉ cần hôn hắn một lần, có thể đổi lấy tự do say này, đáng giá!
"Được." Nàng quyết định cùng hắn đánh cuộc. Hôn, chẳng qua là miệng với miệng chạm vào vào một chút, có gì phải sợ?
Không sợ, cùng hắn làm!
Chương 5
Trước lúc nụ hôn bắt đầu, trong lòng Hổ Nhi bất an không yên. Nàng không rõ vì
"Em chính là cùng các cô nương kia khác nhau, mới hấp dẫn ánh mắt của tôi." Ánh mắt hắn thật chân thành. Nhưng mà ngày thường hắn quen thói cà lơ phất phơ, bởi vậy nàng cho rằng hắn chỉ nói hươu nói vượn. "Hừ! Anh đừng mong chỉnh được ta!" Hổ Nhi tức giận thật sự.
"Anh là vị hôn phu của tiểu thư, sao lại nói với ta những lời như vậy? Ta cho anh biết, ta rất chán ghét anh!"
Nói xong rồi, nàng liền bắt đầu cất bước rời đi, chẳng dè hắn như quả núi bất động, nàng lại bị kéo lại.
"Cho dù tôi là ai, tôi chỉ muốn trở thành Tây Môn Sóc của em." Khóe miệng hắn vẫn cười, cười đến đầy mê hoặc.
Chính là, Hổ Nhi như là đầu óc rất ngốc nghếch, cho rằng câu nói của hắn không có chỗ
nào có thể tin, chỉ cảm thấy hắn thật nhàm chán, luôn lấy nàng ra làm trò cười thôi.
"Anh có đi hay không hả?" Nàng không đáp lại lời nói của hắn, chỉ là lạnh lùng hỏi.
Hắn bất đắc dĩ nhún vai, đành phải di chuyển hai chân.
Ai nha nha, không nghĩ tới Tây Môn Sóc hắn ở trước mặt nữ nhân luôn bách chiến bách thắng (đánh đâu thắn đó), ai ngờ ở trên người Hổ Nhi lại bị đá văng! Thật sự là đau khổ nha!
Rõ ràng là càng nhìn càng thấy ghét, vì sao bỗng nhiêu từ lúc nào, mỗi lần nhìn thấy hắn cảm giác sẽ khó hiểu một ít vậy?
Từ lúc Tây Môn Sóc ở trên đường cùng nàng nói những lời quái lạ kia, toàn bộ đầu óc Hổ Nhi giống như trở nên rất lộn xộn.
Chỉ cần vừa nhìn hắn thôi, sẽ nhớ tới một câu kia của hắn ― cho dù tôi là ai, tôi chỉ muốn trở thành Tây Môn Sóc của em.
Những lời này là ý gì chứ? Cái miệng hắn đáng bị coi thường, chỉ cần đối mặt với cô nương gia, hắn đều múa mép khua môi như vậy ư?
Nếu nói nàng không có bị hắn ảnh hưởng là gạt người
Hai người sớm chiều ở chung, vả mặt hắn luôn cười cười, hơn nữa nàng còn chưa từng gặp qua bộ dáng hắn lúc tức giận, ngay cả khi nàng tức giận, còn có thể đùa giỡn nàng như thế. Ngày đó trước khi quay về Tục Hương Lầu, Tây Môn Sóc mua một miếng ngọc bội ở trên đường đưa nàng, là miếng ngọc hình con mèo. Hắn nói, nàng tuy tên là Hổ Nhi, nhưng là hắn cảm thấy nàng giống con mèo hơn, cho nên đưa cái này cho nàng.
Nàng nên xem thường cái gì hắn đưa mới phải, ấy thế mà nàng giống như bị trúng tà, nhận lấy ngọc bội, còn làm cho hắn giúp nàng đeo ở lên gáy nữa.
Này .... Hai người bọn họ trong lúc đó giống như càng lúc càng không đơn giản.
Hắn là vị hôn phu của tiểu thư a! Thân phận của hắn, nàng chưa từng quên đi.
Nhưng Hổ Nhi đầu cùng tâm tư đều đơn giản, nàng thực sự không hiểu tiểu thư cùng Tây Môn Sóc rốt cuộc nghĩ cái gì.
Nếu như bọn họ định một ngày thành thân, vì sao tiểu thư sẽ mặc kệ hắn cùng nàng ở chung đây?
Kỳ lạ, nàng thực sự nghĩ không ra.
Mà gần đây, hắn cũng trở nên khác thường.
Hổ Nhi trộm đưa mắt liếc Tây Môn Sóc một cái, hắn vẫn ở trước cửa sổ dựa vào, ban đêm gió lạnh thổi, uống rượu Hoa Túy làm ra. Kỳ thật ... Nàng với hắn một chút cũng không biết chi. Nàng chỉ biết danh tính (họ tên) của hắn, biết hắn là thiếu trang chủ Tây Môn sơn trang, còn biết hắn là vị hôn phu của tiểu thư, chuyện khác của hắn, nàng đều hoàn toàn mù tịt.
"Muốn uống một ly không?" Tây Môn Sóc đột nhiên quay đầu, đem cả cái chén đến trước mặt nàng hỏi.
Hổ Nhi lắc đầu, với mấy loại rượu này không có hứng thú. " Không cần.”
"Em sợ là sau khi say em có khả năng loạn tính (mất lý trí) sao?" Hắn lấy giọng nói giỡn hỏi.
Nàng khép nhanh lông mày. "Đối với anh á? Hừ, ta thà rằng không cần."
"Tôi đối với em mà nói, thực sự không có hấp dẫn như vậy sao? Hắn lại làm vẻ mặt buồn bã, đem khuôn mặt đẹp chuyển qua trước mắt nàng .
Hắn nhìn như có say chút ít, song đầu óc vẫn là tỉnh táo.
Ừm, mặc kệ nàng xem hắn ra sao, nàng vẫn là làm cho hắn khó dời ánh mắt.
Hắn rốt cục hiểu được vì sao, từ lúc hôn mê đến sau khi tỉnh lại, liền hướng Hoa Lưu Ly yêu cầu gặp mặt Hổ Nhi, bởi vì nàng thật sự rất khác. Nàng không phải là đặc biệt xinh đẹp, ánh mắt có khí khái, hai tròng mắt sáng rực, khóe môi đầy đặn. Nhưng là bên trong mắt luôn tản ra sức sống mãnh liệt, làm cho hắn rất muốn tìm hiểu cuốc sống của nàng đặc sắc đến cỡ nào, làm cho nàng mỗi ngày đều dùng không hết tinh lực (tinh thần sức lực).
Kết quả, cuộc sống nàng cũng quá bình thường.
Nhưng là, nàng cùng cô nương gia bình thường không giống nhau, nàng có ý nghĩ của riêng mình, muốn làm cái gì liền dũng cảm tiến tới. Mới không có bao lâu, hắn đối nàng đã có một tia động lòng.
"Anh không phải không có hấp dẫn." Hổ Nhi cắn cắn môi, cuối cùng quyết định nhìn thẳng con ngươi đen nóng bỏng của hắn. "Anh chỉ là đem hấp dẫn dùng sai ở trên người ta thôi."
"Phải không?" Tây Sóc cảm thấy những lời này của nàng rất có ý tứ. "Ý em nói là, em đối với tôi một chút cảm giác cũng không có sao?"
"Có, ta đối với anh có cảm giác chứ." Nàng lạnh lùng hừ một tiếng.
"Hả? Cảm giác gì cơ?" Hắn vẻ mặt mong chờ.
"Là loại cảm giác muốn đào cái hố rồi đem anh chôn đó!" Hừ, lấp cho đầy sau đó dùng sức đạp nấm đất mấy đá, hy vọng hắn có thể rơi xuống mấy tầng địa ngục.
Hắn cười ha ha vài tiếng. "Hổ Nhi, em có biết không, nữ nhân rất thích khẩu thị tâm phi (lòng nghĩ thế này miệng nói thế kia)?"
"Vậy anh có biết không, anh kỳ thật rất thích lật ngược phải trái?” Cùng hắn ở chung một khoảng thời gian, nàng cũng biết nhanh mồm nhanh miệng, tóm lại không thể ngây thơ để bị lừa gạt
"Vậy em dám đánh cuộc với tôi không?" Hắn buông ly rượu, tròn xoe mắt cười nói: "Nếu em thắng, tôi sẽ không làm phiền em nữa, chúng ta cùng đến Hoa cô nương hỏi chìa khóa, thả tự do cho em."
"Thật chứ?"
" Một lời đã nói ra, sẽ không thay đổi."
"Đánh cuộc gì?” Nàng bắt đầu nóng lòng muốn thử chút.
"Tôi cá là kỳ thật trong lòng em đối tôi cũng có một ít ý nghĩa." Tây Môn Sóc duỗi tay nâng cằm của nàng lên, khóe miệng khẽ nhếch.
"Dùng cái gì chứng minh?” Hổ Nhi hít một hơi thật sâu, che đi rung động bất chợt trong đầu kia. "Nếu em đối tôi không có cảm giác gì, em hẳn là dám hôn tôi...."
"Anh đây là chiếm tiện nghi của ta?" Nàng đánh gãy lời của hắn, cái miệng nhỏ nhắn tức giận nâng lên, không quên biểu thị sự xem thường hắn.
"Nếu em thực sự đối tôi không có cảm giác, khi em hôn tôi, tôi sẽ biết tình cảm bên trong cái hôn của em, không có tình cảm thì hôn lạnh nhạt, như là hôn một tảng đá vậy." Hắn không ý tốt lấy lý do như vậy thuyết phục nàng. "Huống chi chỉ là một cái hôn, đến lúc đó em thắng, không phải như em mong muốn sao? Không phải trước giờ em luôn tự tin tràn đầy sao?"
Hổ Nhi hướng về phía con ngươi đen sâu lường được của hắn, trong đầu tất cả đều do hắn giựt dây.
Đúng vậy, nếu nàng nếu nàng thực sự đối hắn không có cảm giác gì, hôn một lần, hai lần hoặc là hơn trăm lần đều không có sao đi?
Nàng sao lại muốn từ bỏ cơ hội tốt này chứ? Chỉ cần hôn hắn một lần, có thể đổi lấy tự do say này, đáng giá!
"Được." Nàng quyết định cùng hắn đánh cuộc. Hôn, chẳng qua là miệng với miệng chạm vào vào một chút, có gì phải sợ?
Không sợ, cùng hắn làm!
Chương 5
Trước lúc nụ hôn bắt đầu, trong lòng Hổ Nhi bất an không yên. Nàng không rõ vì
Bài viết liên quan!