Tiểu thuyết Người Yêu Ngây Thơ Của Tôi-full
Lượt xem : |
y, không vào được mắt của cô.
Giống như sâu róm, vặn vẹo nửa giờ, cô rốt cục nhịn không được...
★★★
“Thầy Từ, tôi có việc... muốn rời đi trước. Có thể chứ?” Kỳ Trăn rốt cục đóng lại hồ sơ, không kháng cự lại tâm tình của cô nữa.
Nếu tiếp tục ở đây, cũng sẽ không làm thêm được gì, tốt nhất về nhà ngủ.
Ngủ không được, đi chạy bộ cũng tốt... Dù sao chỉ cần làm mình mệt mỏi, mặc kệ khổ sở hay thương tâm như thế nào đều có thể để ra sau lưng...
Cô cũng sẽ không thèm nghĩ đến hình ảnh Kỳ Hi và Kiều Ngả Kim lén ở chung.
“Em biết thầy giáo Kỳ hẹn hò ở đâu không?” Hiểu được phản ứng của Kỳ Trăn, anh không đáp hỏi lại.
“Không biết!” Trầm mặc trong chốc lát, cô mới đáp lại.
“Vậy em xin nghỉ thì làm được cái gì? Trở về cũng tiếp tục nghĩ sao?!” Từ Trọng Hi thả con chuột máy tính trong tay ra, xoa xoa mí mắt nặng nề.
Thật là như vậy! Nhưng cô cũng không nói dối, ngồi tiếp ở chỗ này cũng không làm được chuyện gì.
Kỳ Trăn không hiểu người đàn ông trước mắt này làm sao có thể hiểu cô như vậy, nhưng hiện tại cô rất buồn bực, cũng không còn khí lực ngụy trang như không có việc gì, chỉ tiếp tục trầm mặc.
“Đi thôi! Tôi đưa em đi chơi, làm cho em vô cùng vui vẻ, em sẽ quên chuyện không vui thôi.” Tắt máy vi tính, Từ Trọng Hi đưa ra lời mời mê người.
“Đối với tư cách, địa vị của chúng ta...” Không thích hợp... Bị bắt gặp đi chung...
Anh biết rõ băn khoăn của Kỳ Trăn, cởi mở cười to, “Đừng lo lắng! Chỗ riêng tư, không phải ai cũng có thể đi vào.”
Như vậy sao? Thật sự rất mê người rồi!
Kỳ Trăn nhếch mũi, khóe miệng vẽ ra độ cong hoàn mỹ, bắt đầu suy tính đối với đề nghị của Từ Trọng Hi.
“Đi thôi đi thôi – hôm nay có rượu hôm nay say, tâm tình không tốt phải đi chơi suốt đêm, bảo đảm em sẽ quên hết phiền não!” Từ Trọng Hi như ác ma, dường có thể lý giải phiền muộn nói không nên lời của Kỳ Trăn, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy nụ cười sáng lạn, trong miệng nói lời ngon tiếng ngọt không lo không ăn mòn lòng người... dụ dỗ Kỳ Trăn, đi ra quỹ đạo hằng ngày.
★★★
“Ra khỏi trường học, chúng ta cũng không còn là thầy trò?” Trước khi ra ngoài giao hẹn thẳng, đỡ phải đã ra ngoài còn phải nhìn mặt anh làm việc.
“Đương nhiên! ‘Gi¬ao tình’ của chúng ta không giống người bình thường.” Vỗ mông đẹp của cô, tựa hồ đang nhắc nhở giữa bọn họ từng có tình nghĩa ‘ngủ’ qua một giấc.
“Ai! Cái anh này...” Cô tức giận lườm anh một cái, lại phát hiện khuôn mặt tuấn tú tràn đầy mỉm cười đắc ý sau khi thực hiện được trò đùa, anh rõ ràng biết rõ cô sẽ làm phức tạp, nhưng anh vẫn rất thích.
Kỳ Trăn trăm phần trăm xác định người đàn ông trước mắt này thật sự là quỷ ngây thơ!
Nhưng cô lại cảm thấy cùng anh ở chung rất nhẹ nhàng, không có áp lực, đương nhiên cũng sẽ không có sầu muộn... Cùng anh ra ngoài trở thành việc đáng có thể chờ mong.
“Đi thôi.” Từ Trọng Hi rút chìa khóa ra, giọng điệu thoải mái.
“Ừ.” Kỳ Trăn gật gật đầu, nhanh chóng đem toàn bộ đồ trên bàn bỏ vào ngăn kéo.
Chuyện ngày mai, ngày mai tính là tốt rồi. Hiện tại cô nên nghĩ đến chuyện vui vẻ trước mắt... Như vậy có rất tham lam không?
Chương 4
Nhạc jazz tràn ngập phong cách nước ngoài đang truyền phát trong phòng…
Kỳ Trăn ngồi bên cạnh quầy bar, vừa uống bia, vừa nhìn người ta chém giết trên bàn đánh bida.
Từ Trọng Hi cầm gậy đánh, nhắm vào một trái bida cuối cùng, vô cùng phong độ đánh bida vào lỗ, bida mẫu [trái bida màu trắng"> vẫn còn yên ổn ở lại mặt bàn.
Bida vừa vào lỗ, tiếng vỗ tay vang lên bốn phía, bởi vì anh lại thắng đối thủ một ly bia...
“A! Cao thủ.” Đối thủ của anh có vẻ không biết làm gì nữa, nhún vai với người bên cạnh, không phải mình đánh dở, mà là đối phương đánh quá hay!
“Không sao! Cám ơn, cám ơn.” Sau khi anh lưu loát giải quyết xong một ván khó, liền gác gậy đánh bida tránh sang bên cạnh, không đánh nữa.
“Sao không chơi nữa?” Từ Trọng Hi ngồi bên cạnh Kỳ Trăn, Kỳ Trăn đang ở bên cạnh xem cuộc chiến mỉm cười.
“Tôi van anh! Trình độ tôi thuộc đẳng cấp nhà trẻ, sao so với anh được? Xuống dưới để bị đánh te tua sao.” Có thể đánh đụng bida hay không nhìn thì biết, cũng không cần sẵng giọng, cô còn đang thuộc đẳng cấp sơ học, sao chơi lại người đánh bida giỏi này? Làm trò cười cho người ta sao.
“Chỉ đánh bida chơi mà thôi! Nghĩ nhiều như vậy làm gì?” Anh há to mồm, nhấp một hớp bia, cảm giác mát từ miệng đến tim phổi rất tốt.
“Bên cạnh nhiều người đang nhìn như vậy, sẽ làm tôi suy nghĩ nhiều.”
Cô cũng không muốn làm động vật đầu tiên trong vườn thú.
Lúc trước, hai người ở trên bàn bida, đánh rất vui, không nghĩ tới người quan sát càng tới càng nhiều...
★★★
Bởi vì người đàn ông bên cạnh cô rất thần kỳ, mặc kệ trái bida ở chỗ nào trên bàn, anh đều có biện pháp đánh bida vào lỗ... Rõ ràng hai người nhàm chán, đùa giỡn bàn bida, rước lấy một đống người rãnh rỗi quan sát.
Cũng là bởi vì như vậy, Kỳ Trăn mới vứt gậy đánh bida xuống không chơi nữa.
Cô không chơi, Từ Trọng Hi đành phải chơi với người đòi khiêu chiến, người thua mời người thắng uống bia, trong nháy anh đã thắng ba ly rượu.
Người chơi bida không uống, Kỳ Trăn thuận tiện ngồi ở một bên treo miễn chiến bài, cô vừa nghe âm nhạc, vừa uống bia, hưởng thụ thần sắc hâm mộ những người khác phóng tới... Hi, uống miễn phí đây này! Ai bảo cô đi ra ngoài với vua bida?
Tâm tình mờ mịt không vui vào buổi chiều ở văn phòng giáo sư sớm không còn, anh không hỏi cô vì sao tâm tình không tốt, chỉ mang cô ra ngoài chơi, lại làm cho cô vui vẻ đến quên hết phiền não...
Cô yêu cảm giác này!
“Chúng ta xuống dưới khiêu vũ.” Từ Trọng Hi như vua, cầm tay Kỳ Trăn cùng một chỗ vui vẻ.
“Tôi không biết nhảy...” Cô chưa từng cùng đàn ông khiêu vũ!
“Tùy tiện uốn éo là được.” Mặc kệ Kỳ Trăn kháng nghị, anh nắm lấy tay cô, đưa cô đến một góc, muốn cô thả lỏng, lắc lư thân thể theo âm nhạc.
“Ai... Tôi lại nhảy không hay, tìm tôi làm gì?”
Trong miệng phàn nàn, nhưng không thật sự cự tuyệt, cùng anh cử động.
Ai bảo bọn họ đi chung?
“Em ra ngoài với anh, không tìm em thì tìm ai?” Anh đáp lại việc này như chuyện đương nhiên, hai tay ôm eo cô, ôm cô cực kỳ gần gũi, thân mật nhảy điệu kề mặt.
“Cái gì, nói như anh rất không có thành ý...” Kỳ Trăn miệng nói ghét, nhưng vẫn đặt tay trên cổ của anh, đáp lại tình ý của anh, trong tiếng nhạc du dương vũ động thân thể của cô.
“Muốn như thế nào mới có thành ý? Em nói đi, em nói đi?”
Từ Trọng Hi nhẹ giọng hỏi thăm bên tai của cô, giọng điệu lại có vẻ ám muội, bởi vì hai người quá gần nhau, hơi thở đàn ông nhẹ thổi tóc cô, dẫn tới một sự tê dại nơi thân thể cô.
“Không có! Được rồi, xem như anh có thành ý ... Không cần dựa gần nữa...” bám vào người anh, cô cười to.
“Như vậy chưa rõ ràng! Rốt cuộc là có thành ý, hay là không có thành ý...” Tuy trong miệng phàn nàn, nhưng đáy mắt lại mỉm cười.
Anh thích xem bộ dạng cô cười đến thoải mái như vậy...
Khuôn mặt “phải chết không sống” buổi chiều, xấu muốn chết!
“Từ Trọng Hi, tôi nói anh thật sự rất có thành ý.” Kỳ Trăn thiệt tình thành ý trả lời.
“Vậy em phải cao hứ
Giống như sâu róm, vặn vẹo nửa giờ, cô rốt cục nhịn không được...
★★★
“Thầy Từ, tôi có việc... muốn rời đi trước. Có thể chứ?” Kỳ Trăn rốt cục đóng lại hồ sơ, không kháng cự lại tâm tình của cô nữa.
Nếu tiếp tục ở đây, cũng sẽ không làm thêm được gì, tốt nhất về nhà ngủ.
Ngủ không được, đi chạy bộ cũng tốt... Dù sao chỉ cần làm mình mệt mỏi, mặc kệ khổ sở hay thương tâm như thế nào đều có thể để ra sau lưng...
Cô cũng sẽ không thèm nghĩ đến hình ảnh Kỳ Hi và Kiều Ngả Kim lén ở chung.
“Em biết thầy giáo Kỳ hẹn hò ở đâu không?” Hiểu được phản ứng của Kỳ Trăn, anh không đáp hỏi lại.
“Không biết!” Trầm mặc trong chốc lát, cô mới đáp lại.
“Vậy em xin nghỉ thì làm được cái gì? Trở về cũng tiếp tục nghĩ sao?!” Từ Trọng Hi thả con chuột máy tính trong tay ra, xoa xoa mí mắt nặng nề.
Thật là như vậy! Nhưng cô cũng không nói dối, ngồi tiếp ở chỗ này cũng không làm được chuyện gì.
Kỳ Trăn không hiểu người đàn ông trước mắt này làm sao có thể hiểu cô như vậy, nhưng hiện tại cô rất buồn bực, cũng không còn khí lực ngụy trang như không có việc gì, chỉ tiếp tục trầm mặc.
“Đi thôi! Tôi đưa em đi chơi, làm cho em vô cùng vui vẻ, em sẽ quên chuyện không vui thôi.” Tắt máy vi tính, Từ Trọng Hi đưa ra lời mời mê người.
“Đối với tư cách, địa vị của chúng ta...” Không thích hợp... Bị bắt gặp đi chung...
Anh biết rõ băn khoăn của Kỳ Trăn, cởi mở cười to, “Đừng lo lắng! Chỗ riêng tư, không phải ai cũng có thể đi vào.”
Như vậy sao? Thật sự rất mê người rồi!
Kỳ Trăn nhếch mũi, khóe miệng vẽ ra độ cong hoàn mỹ, bắt đầu suy tính đối với đề nghị của Từ Trọng Hi.
“Đi thôi đi thôi – hôm nay có rượu hôm nay say, tâm tình không tốt phải đi chơi suốt đêm, bảo đảm em sẽ quên hết phiền não!” Từ Trọng Hi như ác ma, dường có thể lý giải phiền muộn nói không nên lời của Kỳ Trăn, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy nụ cười sáng lạn, trong miệng nói lời ngon tiếng ngọt không lo không ăn mòn lòng người... dụ dỗ Kỳ Trăn, đi ra quỹ đạo hằng ngày.
★★★
“Ra khỏi trường học, chúng ta cũng không còn là thầy trò?” Trước khi ra ngoài giao hẹn thẳng, đỡ phải đã ra ngoài còn phải nhìn mặt anh làm việc.
“Đương nhiên! ‘Gi¬ao tình’ của chúng ta không giống người bình thường.” Vỗ mông đẹp của cô, tựa hồ đang nhắc nhở giữa bọn họ từng có tình nghĩa ‘ngủ’ qua một giấc.
“Ai! Cái anh này...” Cô tức giận lườm anh một cái, lại phát hiện khuôn mặt tuấn tú tràn đầy mỉm cười đắc ý sau khi thực hiện được trò đùa, anh rõ ràng biết rõ cô sẽ làm phức tạp, nhưng anh vẫn rất thích.
Kỳ Trăn trăm phần trăm xác định người đàn ông trước mắt này thật sự là quỷ ngây thơ!
Nhưng cô lại cảm thấy cùng anh ở chung rất nhẹ nhàng, không có áp lực, đương nhiên cũng sẽ không có sầu muộn... Cùng anh ra ngoài trở thành việc đáng có thể chờ mong.
“Đi thôi.” Từ Trọng Hi rút chìa khóa ra, giọng điệu thoải mái.
“Ừ.” Kỳ Trăn gật gật đầu, nhanh chóng đem toàn bộ đồ trên bàn bỏ vào ngăn kéo.
Chuyện ngày mai, ngày mai tính là tốt rồi. Hiện tại cô nên nghĩ đến chuyện vui vẻ trước mắt... Như vậy có rất tham lam không?
Chương 4
Nhạc jazz tràn ngập phong cách nước ngoài đang truyền phát trong phòng…
Kỳ Trăn ngồi bên cạnh quầy bar, vừa uống bia, vừa nhìn người ta chém giết trên bàn đánh bida.
Từ Trọng Hi cầm gậy đánh, nhắm vào một trái bida cuối cùng, vô cùng phong độ đánh bida vào lỗ, bida mẫu [trái bida màu trắng"> vẫn còn yên ổn ở lại mặt bàn.
Bida vừa vào lỗ, tiếng vỗ tay vang lên bốn phía, bởi vì anh lại thắng đối thủ một ly bia...
“A! Cao thủ.” Đối thủ của anh có vẻ không biết làm gì nữa, nhún vai với người bên cạnh, không phải mình đánh dở, mà là đối phương đánh quá hay!
“Không sao! Cám ơn, cám ơn.” Sau khi anh lưu loát giải quyết xong một ván khó, liền gác gậy đánh bida tránh sang bên cạnh, không đánh nữa.
“Sao không chơi nữa?” Từ Trọng Hi ngồi bên cạnh Kỳ Trăn, Kỳ Trăn đang ở bên cạnh xem cuộc chiến mỉm cười.
“Tôi van anh! Trình độ tôi thuộc đẳng cấp nhà trẻ, sao so với anh được? Xuống dưới để bị đánh te tua sao.” Có thể đánh đụng bida hay không nhìn thì biết, cũng không cần sẵng giọng, cô còn đang thuộc đẳng cấp sơ học, sao chơi lại người đánh bida giỏi này? Làm trò cười cho người ta sao.
“Chỉ đánh bida chơi mà thôi! Nghĩ nhiều như vậy làm gì?” Anh há to mồm, nhấp một hớp bia, cảm giác mát từ miệng đến tim phổi rất tốt.
“Bên cạnh nhiều người đang nhìn như vậy, sẽ làm tôi suy nghĩ nhiều.”
Cô cũng không muốn làm động vật đầu tiên trong vườn thú.
Lúc trước, hai người ở trên bàn bida, đánh rất vui, không nghĩ tới người quan sát càng tới càng nhiều...
★★★
Bởi vì người đàn ông bên cạnh cô rất thần kỳ, mặc kệ trái bida ở chỗ nào trên bàn, anh đều có biện pháp đánh bida vào lỗ... Rõ ràng hai người nhàm chán, đùa giỡn bàn bida, rước lấy một đống người rãnh rỗi quan sát.
Cũng là bởi vì như vậy, Kỳ Trăn mới vứt gậy đánh bida xuống không chơi nữa.
Cô không chơi, Từ Trọng Hi đành phải chơi với người đòi khiêu chiến, người thua mời người thắng uống bia, trong nháy anh đã thắng ba ly rượu.
Người chơi bida không uống, Kỳ Trăn thuận tiện ngồi ở một bên treo miễn chiến bài, cô vừa nghe âm nhạc, vừa uống bia, hưởng thụ thần sắc hâm mộ những người khác phóng tới... Hi, uống miễn phí đây này! Ai bảo cô đi ra ngoài với vua bida?
Tâm tình mờ mịt không vui vào buổi chiều ở văn phòng giáo sư sớm không còn, anh không hỏi cô vì sao tâm tình không tốt, chỉ mang cô ra ngoài chơi, lại làm cho cô vui vẻ đến quên hết phiền não...
Cô yêu cảm giác này!
“Chúng ta xuống dưới khiêu vũ.” Từ Trọng Hi như vua, cầm tay Kỳ Trăn cùng một chỗ vui vẻ.
“Tôi không biết nhảy...” Cô chưa từng cùng đàn ông khiêu vũ!
“Tùy tiện uốn éo là được.” Mặc kệ Kỳ Trăn kháng nghị, anh nắm lấy tay cô, đưa cô đến một góc, muốn cô thả lỏng, lắc lư thân thể theo âm nhạc.
“Ai... Tôi lại nhảy không hay, tìm tôi làm gì?”
Trong miệng phàn nàn, nhưng không thật sự cự tuyệt, cùng anh cử động.
Ai bảo bọn họ đi chung?
“Em ra ngoài với anh, không tìm em thì tìm ai?” Anh đáp lại việc này như chuyện đương nhiên, hai tay ôm eo cô, ôm cô cực kỳ gần gũi, thân mật nhảy điệu kề mặt.
“Cái gì, nói như anh rất không có thành ý...” Kỳ Trăn miệng nói ghét, nhưng vẫn đặt tay trên cổ của anh, đáp lại tình ý của anh, trong tiếng nhạc du dương vũ động thân thể của cô.
“Muốn như thế nào mới có thành ý? Em nói đi, em nói đi?”
Từ Trọng Hi nhẹ giọng hỏi thăm bên tai của cô, giọng điệu lại có vẻ ám muội, bởi vì hai người quá gần nhau, hơi thở đàn ông nhẹ thổi tóc cô, dẫn tới một sự tê dại nơi thân thể cô.
“Không có! Được rồi, xem như anh có thành ý ... Không cần dựa gần nữa...” bám vào người anh, cô cười to.
“Như vậy chưa rõ ràng! Rốt cuộc là có thành ý, hay là không có thành ý...” Tuy trong miệng phàn nàn, nhưng đáy mắt lại mỉm cười.
Anh thích xem bộ dạng cô cười đến thoải mái như vậy...
Khuôn mặt “phải chết không sống” buổi chiều, xấu muốn chết!
“Từ Trọng Hi, tôi nói anh thật sự rất có thành ý.” Kỳ Trăn thiệt tình thành ý trả lời.
“Vậy em phải cao hứ
Bài viết liên quan!
VỀ TRANG CHỦ
1086/1922
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu, Tiểu thuyết ngôn tình
1086/1922
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu, Tiểu thuyết ngôn tình
© Vietmini wap giải trí tổng họp
Design by Phương Hạ
Sitemap.htmlSitemap.xmlRor.xmlUrllist.txt