watch sexy videos at nza-vids!
XEMMIENPHI.WAP.SH
Hãy lưu lại trang này XEMMIENPHI.WAP.SH wap giải trí miễn phí, nội dung cập nhật liên tục

Tiểu thuyết Cô Nàng Mạnh Mẽ-full

Lượt xem :
ng, tôi phác thảo sơ bộ cách trang trí căn hộ cho Lisa xem, lúc cô ấy đang chỉ ra những điểm trong bản phác thảo không đúng với yêu cầu của Eric thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên, vừa nhìn thấy tên người gọi, cô ấy nhanh chóng nhận điện: “Eric, đúng vậy, tôi đang ở đây. Vâng, vâng, nhân viên thiết kết đã có mặt. Được.”

Kết thúc cuộc gọi, Lisa lập tức nhìn tôi nghiêm mặt nói: “Eric nói công việc bên kia đã xong nên muốn đến đây xem qua một chút. Những điều vừa rồi tôi nói cô đã nhớ kỹ chưa? Nếu lát nữa anh ấy có hỏi đến thì cô nhớ nói rõ tôi đã trao đổi rành mạch với cô rồi nhé.”

Nghe một cô gái giỏi giang nói như thế, tôi hơi ngạc nhiên, từ đó có thể nhận ra sếp của cô ấy bình thường đối với cấp dưới khắc nghiệt đến mức nào!

Tôi bóp nhẹ hai cánh mũi vài cái, cười nói: “Tôi biết rồi .”

Trong lúc chờ chủ nhà, tôi tranh thủ đo đạc căn hộ trước, Lisa đứng một bên ghi lại. Di động rung không ngừng, tôi nhìn thấy ba chữ Trần Thượng Ngôn lấp lóe trên màn hình, tôi để nó reo một lúc rồi mới nghe máy

“Tịch Tịch.”

“Ừm.”

“Đang … Đang làm việc sao?” Tôi có thể tưởng tượng được vẻ mặt xấu hổ đỏ mặt của anh ấy. Tôi yên lặng rồi nói: “Ừ, đang đo nhà cho khách hàng. Có việc gì?”

“Không, chỉ muốn hỏi một chút. Tối nay em có rảnh không? Vừa may anh có hai vé xem phim. Chúng ta đi xem đi.”

Tôi đơ mặt ra trong một lúc đến khi trong di động truyền đến giọng nói hoang mang của Trần Thương Ngôn, tôi mới đồng ý và hẹn anh gặp nhau tại rạp chiếu phim vào lúc bảy giờ tối nay. Lúc cúp máy, Lisa cười cười hỏi tôi có phải bạn trai không, theo bản năng tôi trả lời: “Không…” Nhưng nghĩ lại một lát, tôi lại khẽ gật đầu.

Cô ấy hơi buồn cười hỏi lại tôi: “Vậy là sao?”

Tôi cười hờ hững: “Tôi và anh ấy, ngay từ đầu đã có chút kỳ cục. Chúng tôi không có loại cảm giác đó.”

Lisa hiểu rõ gật đầu, nói với tôi: “Thời bây giờ, phụ nữ có ngốc mới còn tin vào tình yêu. Tốt với bản thân mình là được rồi”

Tôi im lặng thu dây thước lại, cố gắng kìm nén không thốt ra ba chữ ngu xuẩn “tôi tin tưởng”

Có tiếng mở khóa cửa, tôi và Lisa đều ngẩn ra, không nghĩ ông sếp này lại tới nhanh như vậy. Lisa lặng yên sửa sang lại quần áo, tôi đứng dậy, phủi phủi bụi trên người, lơ đãng nhìn ra thì bắt gặp thân ảnh của người đàn ông mới bước vào cửa, cả người tôi cứng đờ, suy nghĩ đầu tiên nhảy ra trong đầu tôi là tại sao đây là một căn hộ cao tầng, hại tôi không thể lao qua cửa sổ mà chạy trốn.

Tần Mạch a…

Thật là nghiệt duyên!

Chương 9: Thật là mất mặt quá đi!
Anh ta thấy tôi cũng đơ người, trong chớp mắt tôi có thể thấy được vẻ mặt chấn động của anh ta. Sau một thoáng giật mình, anh ta nhíu hai đầu mày thật chặt như muốn nghiền chết tôi trong đó ngay lập tức.

“Cô ta là người thiết kế à?” Tần Mạch nghiêm giọng hỏi Lisa, sự chán ghét trong giọng nóiso với lần gặp trước còn hơn gấp bội phần

Tôi quả thực thấy rất tò mò, rốt cuộc tôi đã gây ra chuyện tồi tệ gì có thể khiến một người đàn ông ghét tôi đến vậy.

Lisa có vẻ khó hiểu trước tình huống hiện tại, liếc tôi một cái rồi nói: “Dạ…” Không đợi dứt câu, Tần Mạch dứt khoát nói:

“Từ chối, tìm người khác.”

Lisa giật mình, phản xạ tự nhiên muốn đáp “Dạ”. Tôi lập tức phản ứng, nhảy dựng lên, vọt đến bên người Tần Mạch, đẩy anh ta ra cửa, vừa đi vừa vỗ ngực anh, cười to: “Ha ha! Tần đại boss, lâu không gặp, anh vẫn thích nói đùa với tôi nhỉ! Ha ha!”

Hắn bị tôi vỗ tới ho khan một trận.

Tôi vừa kéo Tần Mạch ra khỏi phòng, vừa quay đầu cười hớ hớ với Lisa lúc này đang kinh ngạc muốn rớt hai mắt, nói: “Chúng tôi ra ngoài tâm sự, ôn lại chuyện cũ, ôn lại chuyện cũ.”

“Oành” tôi sập mạnh cửa phòng, lôi Tần Mạch đi đến đầu cầu thang, đứng thẳng nhìn anh ta. Anh ta giật mạnh ống tay áo đang bị tôi nắm, lạnh lùng nhìn tôi: “Hà tiểu thư, chúng ta có chuyện cũ gì để nói thế?”

Tôi nắm chặt tay, niệm thầm trong lòng: có thể mắng ông trời nhưng không được mắng khách hàng, trên đời này khách hàng là lớn nhất, rồi hơi khom lưng, cười mỉm: “Tần tiên sinh thật biết nói đùa, tốt xấu gì cũng đã gặp nhau vài lần, tuy lúc trước giữa chúng ta có vài hiểu lầm nhưng hiểu lầm nào thì cũng có thể giải quyết được hết. Tôi cam đoan sẽ hoàn thành công việc thật tốt…”

Hắn lạnh lùng cười: “Cam đoan của cô, không đáng tin.”

“Tần tiên sinh, tôi biết anh có nhiều thành kiến với tôi nhưng anh yên tâm, trong công việc tôi rất chuyên nghiệp. Các dự án trước kia đều đã qua kiểm chứng, tôi tin là điều đó đã khiến trợ lý của anh mới tìm đến công ty chúng tôi, tìm đến tôi. Chuyện của chúng ta từ trước đến giờ đều là trùng hợp ngẫu nhiên, bao gồm cả công việc lần này cũng hoàn toàn là sự tình cờ. Mong anh đừng dùng cảm tính mà hãy dùng lý trí để lựa chọn người phù hợp nhất cho việc thiết kế này.”

“Ngẫu nhiên? Trùng hợp?” Trong lời của anh ta không nghe ra bất kỳ ý tứ hàm xúc gì, anh ta nhìn chằm chằm tôi, nhếch môi: “Bao gồm một đêm tình, buộc tôi chở cô đến bệnh viện, tham gia tiệc đính hôn sao?”

Tôi cũng nhìn lại anh ta, kiên định nói: “Đúng vậy, đều là trùng hợp.”

Anh ta gật gật đầu: “Tốt lắm, như vậy, những chuyện cô làm đêm đó cũng là trùng hợp?”

Đầu tôi “oanh” một tiếng, trong phút chốc trước mắt tôi bỗng trống rỗng.Tôi giật mình chợt nhớ ra những chuyện khó coi đêm tôi say rượu làm loạn chắc nhiều người biết, chỉ duy nhất chuyện xảy ra trên xe anh ta, ngoài anh ta ra không ai biết.

Tôi chỉ nghĩ gọi nhầm điện thoại tỏ tình cho Trần Thượng Ngôn đã là tệ đến không thể tệ hơn rồi, nói vậy chẳng lẽ… còn có thể có chuyện tệ hại hơn nữa sao…

Tôi chột dạ, nhưng khi nụ cười trào phúng của Tần Mạch đập thẳng từ võng mạc tôi lên trung khu thần kinh, tôi lập tức phản ứng thật nhanh: “Những hành vi mất hết lý trí do hôm say rượu đó đã gây khó xử cho anh, tôi thành thật xin lỗi. Nhưng đó hoàn toàn không phải là…” là con người thật của tôi. Lời tôi còn chưa hết, anh ta đã cắt ngang.

“Đúng vậy, rất không có lý trí.” Anh ta nói tiếp, “Hà tiểu thư, cô còn nhớ hôm đó cô chụp lấy tay lái của tôi nhất quyết không buông, sau đó một chân nhấn hết ga không?”

Miệng tôi há hốc.

Anh ta cười lạnh: “Thiếu chút nữa cô tự giết mình, và, tôi.”

Tưởng tượng đến cảnh tượng lúc đó, tôi sợ đến nỗi cả người toát mồ hôi lạnh, cả nửa ngày mới lắp bắp được: “Xin, xin lỗi… tôi cũng không biết mình say rượu lại điên tới mức đó.”

Anh ta lại nói: “Theo tôi, cô không phải vì say rượu nên phát điên mà cô điên vì một người đàn ông. Phụ nữ như cô thật khó có thể đoán được chuyện tiếp theo cô sẽ gây ra là gì. Theo lời cô, có lẽ tôi vẫn nên theo lý trí thuê một kiến trúc sư phù hợp, cho nên…”

“Anh đang nói cái gì?” Tôi không hiểu câu “điên vì một người đàn ông” của anh ta.

Anh ta mặc mặc: “Muốn chối sao?” Anh ta lấy điện thoại di động ra quơ quơ trước mặt tôi, “Mặc dù phải xin lỗi cô, nhưng những lời cô nói đêm đó tôi đã ghi âm hết lại rồi”

Tôi giận dữ: “Anh dám ghi âm tôi?”

Anh ta hừ lạnh nói: “Ít nhất nếu có xảy ra tai nạn giao thông thì cũng có thể giúp cảnh sát điều tra ra sự thật.”

Tôi với anh ta trừng mắt qua lại một hồi, đến cùng tôi vẫn không nén được tò mò bèn xuống nước: “Hắc hắc, có thể cho tôi nghe không?
<<1 ... 1213141516 ... 60>>
Bài viết liên quan!
VỀ TRANG CHỦ
Từ khóa Google : , ,
1177/5311
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu, Tiểu thuyết ngôn tình
© Vietmini wap giải trí tổng họp
Design by Phương Hạ Sitemap.htmlSitemap.xmlRor.xmlUrllist.txt
C-STAT